Thanh Vân tông.
Ngoại môn quảng trường.
Trời vừa tờ mờ sáng, đã có không ít đệ tử tụ tập ở đây.
Ở giữa đám đông là một thiếu nữ mặc váy xanh nhạt, dung mạo thanh tú, khí chất dịu dàng. Chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến vô số nam đệ tử ánh mắt sáng lên.
Nàng tên Tô Mộ Tuyết, một trong những mỹ nữ nổi tiếng của ngoại môn.
Bên cạnh nàng, một thiếu niên đang cúi người đưa ra một chiếc hộp gỗ.
“Muội muội Mộ Tuyết, đây là Tụ Khí Đan ta vất vả tích góp ba tháng mới mua được… hy vọng muội thích.”
Thiếu niên nói với vẻ mặt lấy lòng.
Chung quanh lập tức vang lên tiếng xì xào.
“Lại nữa rồi.”
“Trương Hạo đúng là liếm chó số một ngoại môn.”
“Ba tháng tích góp chỉ để mua Tụ Khí Đan cho nữ nhân… ngu thật.”
Thiếu niên tên Lâm Uyên đứng cách đó không xa, nhìn cảnh này mà khẽ lắc đầu.
Trong mắt hắn chỉ có một chữ.
Ngu.
Ở thế giới tu tiên này, tài nguyên tu luyện quý giá vô cùng.
Một viên Tụ Khí Đan đủ để giúp tu sĩ Luyện Khí tầng một khổ tu nửa tháng.
Vậy mà lại đem đi tặng người khác.
Chỉ vì… một nụ cười của mỹ nữ.
Lâm Uyên khẽ cười lạnh.
“Liếm chó.”
“Ta xem thường nhất chính là loại người này.”
Đúng lúc đó.
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên.
“Tụ Khí Đan sao… cũng tạm.”
Tô Mộ Tuyết nhận lấy hộp gỗ, mở ra nhìn thoáng qua.
Sau đó… khẽ gật đầu.
“Coi như ngươi có tâm.”
Chỉ một câu nói đơn giản.
Trương Hạo lập tức kích động đến mức đỏ mặt.
“Chỉ cần muội thích là được!”
Chung quanh vang lên tiếng cười chế nhạo.
“Đúng là liếm đến tận xương.”
Lâm Uyên nhìn cảnh này mà càng thêm khinh thường.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị rời đi—
Đột nhiên.
Một âm thanh máy móc vang lên trong đầu hắn.
“Đinh!”
“Phát hiện ký chủ.”
“Hệ thống cho đi phản hồi đang kích hoạt…”
Lâm Uyên khựng lại.
“Hệ thống?”
Ngay sau đó.
Âm thanh kia tiếp tục vang lên.
“Kích hoạt thành công.”
“Hệ thống cho đi vạn lần phản hồi đã liên kết.”
“Chỉ cần ký chủ ban tặng vật phẩm cho người khác, sẽ nhận được phản hồi ngẫu nhiên từ 10 lần đến 10.000 lần.”
Lâm Uyên lập tức sững sờ.
Hắn vốn không phải người của thế giới này.
Ba ngày trước hắn xuyên không đến Thanh Vân tông, trở thành một ngoại môn đệ tử bình thường, linh căn chỉ có ngũ phẩm.
Ở thế giới tu tiên này.
Linh căn chia từ nhất phẩm đến cửu phẩm.
Nhất phẩm cao nhất.
Cửu phẩm thấp nhất.
Ngũ phẩm… chỉ có thể xem là trung bình.
Nếu không có cơ duyên, cả đời nhiều nhất cũng chỉ dừng ở Trúc Cơ cảnh.
Nhưng bây giờ…
Hắn có hệ thống.
Lâm Uyên lập tức hỏi trong đầu:
“Cho đi phản hồi là gì?”
Hệ thống trả lời.
“Ký chủ ban tặng vật phẩm cho người khác.”
“Hệ thống sẽ phản hồi vật phẩm giá trị cao hơn.”
“Xác suất bạo kích tối đa ×10.000.”
Ngay sau đó.
Một dòng chữ khác hiện ra.
“Lưu ý: nếu đối tượng ban tặng là mỹ nữ, tỷ lệ bạo kích sẽ tăng mạnh.”
Lâm Uyên: “……”
Hắn nhìn lại Trương Hạo đang đứng trước Tô Mộ Tuyết.
Đột nhiên hiểu ra.
Người khác liếm chó.
Là vì tình cảm.
Còn hắn…
Nếu liếm chó thì chỉ có một lý do.
Kiếm lời.
Lâm Uyên khẽ nhếch miệng.
“Xem ra…”
“Ta vừa nói sai rồi.”
Hắn bước về phía Tô Mộ Tuyết.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người.
Lâm Uyên lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong.
Cũng là một viên Tụ Khí Đan.
Hắn bình tĩnh đưa ra.
“Tô sư muội.”
“Ta cũng có một món quà.”
Chung quanh lập tức nổ tung.
“Cái gì?!”
“Lâm Uyên cũng liếm chó?”
“Không phải hắn vừa nói xem thường liếm chó sao?”
Ngay cả Tô Mộ Tuyết cũng hơi bất ngờ.
Nàng nhìn Lâm Uyên.
“Ngươi muốn tặng ta?”
Lâm Uyên gật đầu.
“Đúng.”
Trong đầu hắn vang lên tiếng hệ thống.
“Đinh!”
“Phát hiện đối tượng ban tặng: mỹ nữ.”
“Tỷ lệ bạo kích tăng mạnh.”
“Có xác suất kích hoạt phản hồi vạn lần.”
Lâm Uyên trong lòng chỉ có một suy nghĩ.
Một viên Tụ Khí Đan.
Đổi lấy…
Vạn lần phản hồi.
Vụ mua bán này.
Quá lời.
