Đêm xuống.
Ngoại môn Thanh Vân tông dần yên tĩnh.
Trong phòng nhỏ của mình, Lâm Uyên đang ngồi xếp bằng trên giường.
Trước mặt hắn là một thanh pháp khí hạ phẩm.
Đây là thanh kiếm hắn tích góp gần nửa năm mới mua được.
Đối với ngoại môn đệ tử.
Pháp khí đã là thứ rất quý giá.
Nhưng lúc này.
Lâm Uyên lại nhìn nó như đang nhìn… vốn đầu tư.
Trong đầu hắn vang lên âm thanh quen thuộc.
“Đinh!”
“Thời gian làm lạnh kết thúc.”
“Hệ thống cho đi phản hồi đã sẵn sàng.”
Lâm Uyên chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt lóe lên một tia hứng thú.
Nhưng ngay sau đó.
Hệ thống lại phát ra một thông báo mới.
“Đinh!”
“Phát hiện ký chủ lần đầu ban tặng pháp khí.”
“Hệ thống mở khóa cơ chế mới.”
Lâm Uyên hơi sững lại.
“Cơ chế mới?”
Một dòng chữ lập tức xuất hiện.
“Cơ chế phản hồi sẽ dựa trên cảm xúc dao động của đối tượng.”
“Cảm xúc dao động càng mạnh, xác suất bạo kích càng cao.”
“Nếu đối tượng không có dao động cảm xúc…”
“Phản hồi có xác suất chuyển thành phần thưởng số lượng lớn.”
Lâm Uyên khẽ nhíu mày.
Sau đó nhanh chóng hiểu ra.
Nếu nữ nhân kia rất cảm động.
Có thể sẽ bạo kích cực lớn.
Nhưng nếu nàng không có cảm xúc…
Hệ thống có thể trả về số lượng lớn tài nguyên.
Hắn lập tức bật cười.
“Thú vị.”
Lâm Uyên nghĩ đến Tô Mộ Tuyết.
Nữ nhân kia rất thông minh.
Nàng nhận quà… nhưng rất ít khi bộc lộ cảm xúc thật.
Nếu là người khác.
Có lẽ sẽ rất thất vọng.
Nhưng với Lâm Uyên…
Điều đó lại là tin tốt.
“Không dao động cảm xúc sao…”
“Vậy càng tốt.”
Bởi vì hắn không cần tình cảm.
Hắn chỉ cần phản hồi.
—
Sáng hôm sau.
Quảng trường ngoại môn.
Tô Mộ Tuyết đang đứng nói chuyện với vài nữ đệ tử.
Sau khi biết mình có thể tham gia thi tuyển nội môn.
Địa vị của nàng lập tức tăng lên.
Không ít người bắt đầu chủ động kết giao.
Đúng lúc đó.
Một giọng nói vang lên.
“Tô sư muội.”
Nàng quay đầu.
Người tới chính là Lâm Uyên.
Một số đệ tử xung quanh lập tức lộ ra ánh mắt kỳ lạ.
“Lại là hắn.”
“Không phải lần trước đã tặng đan dược sao?”
“Xem ra hắn thật sự muốn theo đuổi Tô sư muội.”
Tô Mộ Tuyết nhìn Lâm Uyên.
Ánh mắt vẫn bình tĩnh.
“Có chuyện gì sao?”
Lâm Uyên không nói nhiều.
Hắn trực tiếp lấy ra một thanh kiếm.
Ánh sáng linh lực nhàn nhạt tỏa ra.
Một nữ đệ tử bên cạnh lập tức kinh ngạc.
“Pháp khí!”
“Đây là pháp khí!”
Không khí xung quanh lập tức yên tĩnh.
Pháp khí.
Ngay cả rất nhiều ngoại môn đệ tử cũng chưa từng có.
Mà Lâm Uyên…
Lại mang ra tặng người khác.
Ngay cả Tô Mộ Tuyết cũng hơi bất ngờ.
“Ngươi… muốn tặng ta?”
Lâm Uyên gật đầu.
“Đúng.”
Ánh mắt hắn rất bình tĩnh.
Không có chút si mê nào.
Chỉ giống như đang làm một giao dịch.
Tô Mộ Tuyết nhìn hắn một lúc.
Sau đó nhận lấy thanh kiếm.
“Cảm ơn.”
Giọng nói của nàng vẫn rất bình thản.
Không có quá nhiều cảm xúc.
Chỉ là một câu lịch sự.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó.
Trong đầu Lâm Uyên vang lên âm thanh hệ thống.
“Đinh!”
“Ban tặng thành công!”
“Đang phân tích cảm xúc đối tượng…”
Một giây sau.
“Cảm xúc dao động: thấp.”
“Kích hoạt cơ chế phản hồi số lượng.”
Lâm Uyên hơi nhướng mày.
Ngay sau đó.
Âm thanh hệ thống vang lên.
“Đinh!”
“Chúc mừng ký chủ.”
“Thu hoạch: Pháp khí hạ phẩm ×30.”
Khoảnh khắc đó.
Trong không gian hệ thống của hắn.
Ba mươi thanh pháp khí xuất hiện.
Lâm Uyên suýt nữa bật cười.
Một thanh đổi ba mươi thanh.
Lợi nhuận gấp ba mươi lần.
Mà hắn chỉ cần…
Tặng quà.
Lâm Uyên nhìn Tô Mộ Tuyết.
Trong mắt người khác.
Nàng là mỹ nữ.
Trong mắt hắn.
Nàng đúng là…
mỏ vàng.
Không.
Là mỏ linh thạch.
Ở phía xa.
Trương Hạo đang nhìn cảnh này.
Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi.
“Điên rồi…”
“Đem pháp khí tặng người khác…”
Nhưng Lâm Uyên chỉ khẽ cười.
Hắn quay người rời đi.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
“Nếu cảm xúc thấp sẽ trả về số lượng…”
“Vậy nếu…”
Hắn dừng lại một chút.
Ánh mắt lóe lên.
“Nếu ta khiến nàng cảm động thật sự…”
“Bạo kích sẽ đến mức nào?”
Một ý nghĩ táo bạo.
Bắt đầu xuất hiện trong đầu hắn.
Trò chơi đầu tư.
Mới chỉ vừa bắt đầu.
