Quảng trường ngoại môn Thanh Vân tông.
Khi Lâm Uyên đưa viên Tụ Khí Đan ra, xung quanh lập tức xôn xao.
“Cái gì?”
“Lâm Uyên cũng bắt đầu liếm chó rồi à?”
“Không phải lúc nãy hắn còn nói xem thường nhất liếm chó sao?”
Tiếng cười chế nhạo vang lên khắp nơi.
Ngay cả Trương Hạo cũng nhìn hắn bằng ánh mắt khinh thường.
“Lâm Uyên, ta còn tưởng ngươi thanh cao lắm.”
“Cuối cùng cũng chỉ là cùng một loại người.”
Lâm Uyên nghe vậy chỉ khẽ cười.
Hắn hoàn toàn không quan tâm.
Trong đầu hắn lúc này chỉ có một thứ.
Hệ thống.
Tô Mộ Tuyết nhìn viên đan dược trong tay Lâm Uyên, ánh mắt hơi kinh ngạc.
“Ngươi muốn tặng ta?”
Lâm Uyên bình tĩnh gật đầu.
“Đúng.”
Tô Mộ Tuyết khẽ nhíu mày.
Nàng rất rõ.
Ngoại môn đệ tử muốn kiếm một viên Tụ Khí Đan không dễ.
Nhiều người phải tích góp mấy tháng.
Cho nên bình thường nàng nhận quà… cũng chỉ là vài linh thạch hoặc linh quả mà thôi.
Hai viên Tụ Khí Đan trong một ngày.
Đúng là hiếm thấy.
Nhưng nàng cũng không từ chối.
Nàng đưa tay nhận lấy.
“Được, ta nhận.”
Ngay khoảnh khắc đó.
Trong đầu Lâm Uyên vang lên âm thanh quen thuộc.
“Đinh!”
“Ban tặng thành công!”
“Đối tượng: mỹ nữ.”
“Tỷ lệ bạo kích tăng mạnh.”
Ngay sau đó.
Âm thanh hệ thống lại vang lên.
“Đang tính toán giá trị ban tặng…”
“Kích hoạt bạo kích phản hồi!”
Lâm Uyên hơi nín thở.
Bạo kích?
Bao nhiêu lần?
Một giây sau.
Âm thanh kia vang lên lần nữa.
“Đinh!”
“Chúc mừng ký chủ kích hoạt phản hồi ×1000!”
“Ban thưởng: Tạo Hóa Đan!”
Khoảnh khắc đó.
Một viên đan dược đột nhiên xuất hiện trong không gian hệ thống.
Toàn thân đan dược tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Chỉ nhìn thôi đã biết không phải phàm vật.
Lâm Uyên hít sâu một hơi.
Tạo Hóa Đan.
Hắn từng nghe qua cái tên này.
Đây là đan dược chỉ có nội môn trưởng lão mới có tư cách sử dụng.
Một viên đủ để giúp tu sĩ Luyện Khí cảnh trực tiếp tăng ba tầng.
Thậm chí còn có thể cải thiện linh căn.
Giá trị của nó…
Ít nhất gấp mấy nghìn lần Tụ Khí Đan.
Lâm Uyên suýt nữa bật cười.
Một viên Tụ Khí Đan.
Đổi lấy một viên Tạo Hóa Đan.
Lời.
Quá lời.
Lúc này Trương Hạo đang đứng bên cạnh, ánh mắt đầy khinh thường.
“Lâm Uyên.”
“Ngươi vừa nói xem thường liếm chó.”
“Bây giờ lại đi tặng đan dược.”
“Hóa ra ngươi cũng chỉ là loại người này.”
Những người xung quanh cũng cười.
“Đúng vậy.”
“Còn tưởng hắn khác biệt.”
“Cuối cùng cũng chỉ là liếm chó.”
Nghe vậy.
Lâm Uyên cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười.
Hắn nhìn mọi người.
“Liếm chó?”
Trương Hạo lạnh lùng nói.
“Chẳng lẽ không phải?”
Lâm Uyên lắc đầu.
Sau đó chậm rãi nói một câu.
“Các ngươi hiểu lầm rồi.”
Mọi người đều sững lại.
Lâm Uyên nhìn viên Tụ Khí Đan vừa đưa đi, rồi bình tĩnh nói:
“Cái này…”
“Không phải liếm.”
Hắn khẽ nhếch miệng.
“Đây gọi là đầu tư.”
Đám người: “???”
Trương Hạo cười lạnh.
“Đầu tư?”
“Ngươi nghĩ tặng một viên đan dược thì Tô sư muội sẽ thích ngươi sao?”
Lâm Uyên chỉ nhún vai.
“Ta không cần nàng thích.”
“Chỉ cần… nàng nhận là được.”
Mọi người nghe vậy càng thấy hắn điên.
Nhưng không ai biết.
Trong không gian hệ thống của Lâm Uyên.
Viên Tạo Hóa Đan đang lặng lẽ tỏa sáng.
Lâm Uyên trong lòng chỉ có một suy nghĩ.
“Nếu một mỹ nữ có thể bạo kích ×1000…”
“Vậy nếu là thánh nữ, thiên kiêu, hay nữ chính khí vận nghịch thiên…”
Hắn hít sâu một hơi.
Ánh mắt sáng lên.
“Chẳng phải sẽ phát tài?”
Khoảnh khắc đó.
Trong đầu hắn vang lên một âm thanh khác.
“Đinh!”
“Hệ thống nhắc nhở.”
“Mỗi tuần hệ thống sẽ tiến vào trạng thái làm lạnh một lần.”
“Thời gian làm lạnh: 7 ngày.”
“Trong thời gian này không thể kích hoạt phản hồi.”
Lâm Uyên hơi sững lại.
Sau đó lập tức hiểu ra.
Hệ thống không cho hắn spam.
Nhưng…
Một tuần một lần.
Cũng đủ rồi.
Lâm Uyên nhìn Tô Mộ Tuyết đang rời đi.
Trong lòng bắt đầu suy tính.
“Một tuần một lần phản hồi.”
“Vậy ta phải tìm…”
“Mỹ nữ giá trị nhất.”
Khóe miệng hắn chậm rãi cong lên.
Một kế hoạch điên rồ.
Đang dần hình thành.
