Sau khi thi tuyển nội môn bắt đầu, quảng trường trở nên vô cùng náo nhiệt.
Các đệ tử lần lượt bước lên đài đá để tham gia khảo nghiệm.
Nhưng đối với nhiều người, sự chú ý vẫn còn dừng lại ở chuyện vừa xảy ra.
Lâm Uyên lại tặng đan dược cho Tô Mộ Tuyết.
Trương Hạo đứng trong đám đông, sắc mặt âm trầm.
“Đúng là điên.”
“Một viên Tụ Linh Đan cũng đem đi tặng.”
Trong mắt hắn, Lâm Uyên đã hoàn toàn biến thành trò cười.
Chu Thiên Dật ở bên cạnh cũng nhìn Lâm Uyên một lần nữa.
Ánh mắt có chút lạnh.
Nhưng hắn rất nhanh dời ánh nhìn.
Trong mắt hắn, một ngoại môn đệ tử không đáng để chú ý quá nhiều.
—
Ở một góc quảng trường.
Tô Mộ Tuyết đang cầm hộp đan dược.
Ánh mắt nàng hơi phức tạp.
“Người này…”
Trong trí nhớ của nàng, rất nhiều người từng tặng quà cho nàng.
Nhưng chưa từng có ai giống Lâm Uyên.
Hắn tặng quà…
Nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh.
Không mong chờ.
Không lấy lòng.
Thậm chí giống như… hoàn toàn không quan tâm nàng nghĩ gì.
Điều này khiến Tô Mộ Tuyết bắt đầu cảm thấy kỳ lạ.
“Rốt cuộc hắn đang nghĩ gì?”
Đúng lúc đó.
Một nữ đệ tử bên cạnh nhỏ giọng nói:
“Tô sư tỷ… người kia hình như đã rời đi.”
Tô Mộ Tuyết hơi sững lại.
“Rời đi?”
Nàng quay đầu nhìn.
Quả nhiên.
Lâm Uyên đã rời khỏi quảng trường từ lúc nào.
Không hề ở lại xem thi tuyển.
Cũng không cố ý nói chuyện với nàng.
Chỉ đơn giản… rời đi.
Khoảnh khắc đó.
Trong lòng Tô Mộ Tuyết xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.
“Người này…”
“Hình như thật sự không phải liếm chó.”
—
Cùng lúc đó.
Trong phòng nhỏ của mình.
Lâm Uyên đang ngồi xếp bằng.
Trước mặt hắn đặt một chiếc bình ngọc.
Bên trong.
Là Tụ Linh Đan.
Rất nhiều.
Một ngàn viên.
Lâm Uyên nhìn chúng, ánh mắt tràn đầy hứng thú.
“Bạo kích ngàn lần…”
“Đúng là thoải mái.”
Nếu để người khác biết.
Chắc chắn sẽ phát điên.
Tụ Linh Đan vốn đã rất quý.
Mà hắn lại có một ngàn viên.
Lâm Uyên không do dự.
Hắn lấy ra một viên rồi nuốt xuống.
Ầm!
Ngay lập tức.
Một luồng linh khí mạnh mẽ bùng nổ trong cơ thể.
Khí tức của hắn bắt đầu tăng lên.
Luyện Khí tầng bốn…
Luyện Khí tầng năm…
Chỉ trong một lát.
Hắn đã đột phá.
Lâm Uyên mở mắt, ánh sáng lóe lên.
“Hiệu quả không tệ.”
Nhưng hắn không dừng lại.
Viên thứ hai.
Viên thứ ba.
Linh khí liên tục bùng nổ.
Tu vi của hắn nhanh chóng tăng lên.
Nếu có người nhìn thấy cảnh này.
Chắc chắn sẽ kinh hãi.
Bởi vì tu luyện như vậy…
Hoàn toàn là đốt tài nguyên.
Nhưng đối với Lâm Uyên.
Tài nguyên bây giờ…
Hắn không thiếu.
Sau khi dùng hơn mười viên.
Khí tức của hắn cuối cùng ổn định lại.
Luyện Khí tầng bảy.
Từ tầng bốn đến tầng bảy.
Chỉ trong một buổi tối.
Lâm Uyên chậm rãi thở ra một hơi.
Khóe miệng khẽ cong lên.
“Quả nhiên…”
“Đầu tư vẫn là con đường nhanh nhất.”
Đúng lúc đó.
Âm thanh hệ thống vang lên.
“Đinh!”
“Hệ thống nhắc nhở.”
“Thời gian làm lạnh đã bắt đầu.”
“7 ngày sau có thể tiếp tục ban tặng.”
Lâm Uyên gật đầu.
Không sao.
Chỉ cần chờ.
Nhưng hắn biết.
Sau khi Tô Mộ Tuyết tiến vào nội môn.
Giá trị của nàng sẽ còn tăng lên.
Cũng có nghĩa là…
Phản hồi sẽ càng lớn.
Lâm Uyên nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh mắt bình tĩnh.
“Trò chơi này…”
“Càng lúc càng thú vị.”
Ở quảng trường phía xa.
Thi tuyển nội môn vẫn đang diễn ra.
Chu Thiên Dật đứng trên đài cao.
Ánh mắt vô tình nhìn về phía khu phòng ngoại môn.
Hắn không biết vì sao.
Trong lòng đột nhiên nghĩ đến Lâm Uyên.
Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện.
“Người này…”
“Có chút không đơn giản.”
Cơn sóng đầu tiên của câu chuyện.
Đang chậm rãi hình thành.
Còn Lâm Uyên.
Hắn vẫn đang chờ.
Chờ lần đầu tư tiếp theo.
