Vùng Ngoại Văn tĩnh lặng.
Không có Thời Mạch chảy qua.
Không có Mệnh Văn bao phủ.
Chỉ có khoảng trống vô hạn, giống như phần giấy bị xé khỏi cuốn sách của tồn tại.
Lâm Vô Trần bước đi.
Không gian nơi đây không phản hồi sự hiện diện của hắn.
Không gió.
Không âm thanh.
Ngay cả bóng của hắn cũng không tồn tại.
Người Ghi Chép đi phía sau, ánh mắt chưa từng rời khỏi hắn.
“Ngươi cảm thấy gì?”
Lâm Vô Trần im lặng.
Rất lâu sau, hắn nói:
“…Ta không chắc mình còn tồn tại hay không.”
Người Ghi Chép gật đầu.
“Đó là cảm giác mà tất cả Dị Bản đều từng trải qua.”
Hắn nhìn quanh Vùng Ngoại Văn.
“Đây là nơi mà tồn tại không cần được chứng minh.”
“Nhưng cũng là nơi không có gì chứng minh ngươi tồn tại.”
Lâm Vô Trần cúi xuống nhìn bàn tay mình.
Những đường nét của hắn đang mờ dần.
Không phải tan biến.
Mà giống như hắn đang bị tẩy khỏi ký ức của chính thực tại.
Đạo Tàng rung lên khẽ khàng.
Một dòng chữ hiện ra:
“Cảnh báo: Bản thể đang tách khỏi Mệnh Văn.”
Hắn siết chặt quyển sách trong tay.
“Ta sẽ biến mất sao?”
Người Ghi Chép nhìn hắn rất lâu.
“Không.”
“Ngươi sẽ trở thành thứ mà Mệnh Văn không thể ghi lại.”
Không gian phía trước đột nhiên xuất hiện ánh sáng.
Không phải ánh sáng.
Mà là những mảnh ký ức rời rạc tụ lại thành hình.
Một bóng người bước ra.
Thân thể nàng mờ ảo, giống như được tạo từ tro ký ức.
Lâm Vô Trần khựng lại.
Một cảm giác dữ dội trỗi dậy trong lồng ngực hắn.
“Ngươi…”
Hắn không thể nói tiếp.
Hắn không nhớ tên nàng.
Nhưng trái tim hắn đau.
Bóng người đứng trước hắn.
Ánh mắt nàng bình tĩnh.
Buồn bã.
“Ngươi đang quên ta.”
Giọng nói rất nhẹ.
Giống tiếng gió lướt qua tàn tro.
Lâm Vô Trần siết chặt tay.
“Ta…”
Hắn cố tìm kiếm ký ức.
Không có gì.
“Ta xin lỗi.”
Bóng người mỉm cười.
“Ngươi không cần nhớ ta là ai.”
“Nếu ngươi còn bước tiếp… là đủ rồi.”
Không gian rung nhẹ.
Những mảnh ký ức quanh nàng bắt đầu tan rã.
Người Ghi Chép thì thầm:
“Đó là tàn ảnh từ Thời Mạch cũ.”
“Nàng đang bị Luật Thừa Nhận xoá khỏi ký ức ngươi.”
Lâm Vô Trần nhìn nàng.
Hắn cảm thấy sợ.
Không phải sợ biến mất.
Mà sợ…
Rằng một ngày nào đó, hắn sẽ không còn nhớ vì sao mình từng muốn tồn tại.
Bóng người bước tới gần hắn.
Nàng đưa tay.
Không chạm vào.
Chỉ dừng lại trước ngực hắn.
“Ngươi từng nói…”
“Rằng nếu câu chuyện kết thúc, ngươi sẽ viết lại nó.”
Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Ngươi còn tin điều đó không?”
Lâm Vô Trần không trả lời ngay.
Hắn không nhớ mình đã từng nói câu đó.
Nhưng hắn biết…
Nếu phủ nhận nó, hắn sẽ đánh mất thứ cuối cùng còn giữ hắn lại.
“…Ta tin.”
Bóng người khẽ gật đầu.
Nụ cười nàng rất mờ.
“Vậy là đủ rồi.”
Cơ thể nàng bắt đầu tan rã.
Những mảnh ký ức vỡ vụn bay vào Vùng Ngoại Văn.
Lâm Vô Trần bước tới.
Nhưng hắn không thể chạm vào nàng.
Không gian nơi đây không cho phép ký ức bám vào bản thể.
Nàng biến mất.
Đạo Tàng rung lên dữ dội.
Trang kinh trống tự mở.
Một dòng chữ xuất hiện:
“Neo ký ức cuối cùng đã đứt.”
Lâm Vô Trần đứng lặng.
Hắn không khóc.
Không đau.
Chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo lan rộng trong linh hồn.
Người Ghi Chép nhìn hắn.
“Ngươi vừa mất đi thứ cuối cùng giữ ngươi thuộc về Thời Mạch.”
“Giờ ngươi…”
“…đã hoàn toàn bước ra ngoài câu chuyện.”
Không gian phía xa đột nhiên rung lên.
Vùng Ngoại Văn mở ra.
Một cánh cửa khổng lồ xuất hiện trong hư vô.
Trên cánh cửa không có chữ.
Chỉ có vô số vết rạn giống những câu chuyện chưa từng được viết.
Đạo Tàng phát sáng chói mắt.
Một dòng chữ cuối cùng hiện ra:
“Người đọc đã đạt trạng thái: Ngoại Tồn.”
Người Ghi Chép lùi lại.
“Ta không thể đi tiếp cùng ngươi.”
Lâm Vô Trần quay lại.
“Vì sao?”
“Bởi vì ta thuộc về Mệnh Văn.”
Người Ghi Chép nhìn cánh cửa trước mặt hắn.
“Còn nơi đó…”
“…là nơi chỉ những kẻ không còn thuộc về câu chuyện mới có thể bước vào.”
Lâm Vô Trần đứng lặng.
Hắn nhìn lại phía sau.
Không có Thời Mạch.
Không có ký ức.
Chỉ có khoảng trống.
Hắn quay đầu lại.
Bước tới cánh cửa.
Ngay khi hắn chạm vào —
ẦM!!!
Không gian rung chuyển.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ sâu trong tồn tại:
“Đã xác nhận.”
“Xuất hiện Dị Thể Ngoại Văn.”
Giọng nói tiếp tục:
“Chủ Văn… sẽ trực tiếp quan sát.”
Cánh cửa mở ra.
Bóng tối nuốt lấy thân ảnh Lâm Vô Trần.
Người Ghi Chép đứng lại phía sau.
Hắn nhìn khoảng trống rất lâu.
Rồi khẽ nói:
“Ngươi đã bước ra khỏi câu chuyện…”
“…vậy hãy tự viết lấy đoạn kết của mình.”
Vùng Ngoại Văn khép lại.
Đạo Tàng chìm vào tĩnh lặng.
Và trong một tầng sâu không ai chạm tới,
một giọng nói vang lên:
“Cuối cùng…”
“…một sinh linh đã thoát khỏi Mệnh Văn.”
