Buổi chiều buông xuống thị trấn Thanh Khê.
Ánh nắng cuối ngày rơi nghiêng qua những mái nhà ngói xám, kéo dài bóng người trên con phố nhỏ.
Lâm Vô Trần vẫn ngồi trước quán trà.
Chén trà trước mặt đã nguội từ lâu.
Hắn không uống.
Ánh mắt hắn dõi theo dòng người qua lại, giống như đang cố tìm một thứ mà chính hắn cũng không biết là gì.
Đạo Tàng trong thức hải rung nhẹ.
Không cảnh báo.
Không chữ viết.
Chỉ là cảm giác… có thứ gì đó đang tiến lại gần.
Gió thổi qua con phố.
Trong đám đông, một bóng người xuất hiện.
Thiếu niên.
Áo vải đơn giản, tóc buộc hờ sau gáy.
Bước chân cậu ta nhẹ đến mức gần như không phát ra âm thanh.
Điều kỳ lạ là…
Dòng người vô thức tách ra khi cậu đi qua.
Không ai nhìn thấy.
Nhưng cũng không ai chạm vào.
Thiếu niên dừng trước quán trà.
Ngẩng đầu nhìn Lâm Vô Trần.
Ánh mắt cậu rất bình tĩnh.
Không tò mò.
Không cảnh giác.
Giống như đã biết hắn từ rất lâu.
“Ngươi cũng không thuộc về nơi này.”
Giọng nói thiếu niên vang lên, nhỏ nhưng rõ ràng.
Lão chủ quán vẫn cúi đầu lau chén.
Không có phản ứng.
Lâm Vô Trần đặt chén trà xuống.
“Ngươi là Dị Bản.”
Thiếu niên mỉm cười.
“Ngươi cũng vậy.”
Một khoảng lặng rơi xuống giữa hai người.
Gió thổi qua, mang theo mùi khói bếp từ cuối phố.
Thiếu niên kéo ghế ngồi đối diện.
“Ta tên Tạ Vô Sinh.”
Lâm Vô Trần khẽ nhíu mày.
“Vô Sinh?”
Tạ Vô Sinh gật đầu.
“Ta không có quá khứ, cũng không có tương lai.”
“Chỉ tồn tại ở khoảnh khắc này.”
Đạo Tàng rung lên khe khẽ.
Những ký tự mờ xuất hiện rồi tan biến.
Lâm Vô Trần nhìn cậu.
“Ngươi tồn tại bao lâu rồi?”
Tạ Vô Sinh suy nghĩ.
Rất lâu.
“Ta không biết.”
“Thời gian không ghi lại ta.”
Cậu nâng chén trà của Lâm Vô Trần.
Uống một ngụm.
Lạ lùng là nước trà không giảm đi.
Giống như cậu chỉ uống ký ức của hương vị.
Lâm Vô Trần nhìn động tác đó.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn.
“Ngươi sống thế nào?”
Tạ Vô Sinh đặt chén xuống.
“Ta đi.”
“Đến những nơi mà câu chuyện kết thúc đột ngột.”
“Ở đó… dễ tìm thấy những thứ giống ta.”
Không gian quanh họ bỗng rung rất nhẹ.
Một chiếc bát trên bàn kế bên lăn sang mép bàn.
Dừng lại.
Không rơi xuống.
Không đứng yên.
Chỉ treo lơ lửng giữa hai trạng thái.
Lâm Vô Trần nhìn chiếc bát.
“Đó là năng lực của ngươi?”
Tạ Vô Sinh liếc sang.
Chiếc bát lập tức rơi xuống, vỡ tan.
“Ta chỉ làm cho kết quả… chưa xảy ra.”
Gió thổi qua quán trà.
Lâm Vô Trần im lặng rất lâu.
Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Không phải cảnh giác.
Mà giống như đang nhìn thấy một phần của chính mình.
“Vì sao ngươi tìm ta?”
Tạ Vô Sinh nhìn hắn.
Ánh mắt cậu lần đầu dao động.
“Bởi vì ngươi là người duy nhất mà ta không thể khiến biến mất khỏi ký ức.”
Không gian xung quanh đột nhiên lạnh đi.
Đạo Tàng rung lên mạnh hơn.
Một dòng chữ lóe lên:
“Dị Bản ổn định đang cộng hưởng Ngoại Tồn.”
Tạ Vô Sinh tiếp tục:
“Những người khác… sớm hay muộn cũng quên ta.”
“Chỉ có ngươi…”
“…vẫn nhớ rằng ta đang tồn tại.”
Lâm Vô Trần khẽ nhíu mày.
“Ta thậm chí không biết ngươi là ai.”
Tạ Vô Sinh cười nhẹ.
“Như vậy đã là quá đủ.”
Đột nhiên —
Một tiếng gào vang lên từ cuối con phố.
Hai người đồng thời quay đầu.
Một nam nhân trung niên đang ôm đầu, lảo đảo giữa đường.
Mắt hắn đỏ ngầu.
Miệng liên tục lẩm bẩm:
“Ta đã sống ở đây… ta đã sống ở đây…”
Nhưng khi người xung quanh hỏi, không ai nhớ hắn từng tồn tại.
Nam nhân ngã quỵ xuống.
Thân thể hắn bắt đầu mờ đi từng chút.
Đạo Tàng rung lên dữ dội.
“Phát hiện Dị Bản không ổn định.”
Tạ Vô Sinh đứng dậy.
Ánh mắt cậu trầm xuống.
“Muộn rồi.”
Lâm Vô Trần bước tới.
“Chuyện gì đang xảy ra?”
Tạ Vô Sinh nhìn nam nhân kia.
“Có những Dị Bản không thể giữ hình dạng.”
“Chúng sẽ tan rã… nếu không có thứ gì neo chúng vào tồn tại.”
Nam nhân gào lên lần cuối.
Thân thể hắn vỡ thành những mảnh ánh sáng xám.
Tan vào gió.
Đám đông xung quanh tiếp tục sinh hoạt như không có gì xảy ra.
Không ai nhận ra.
Không ai nhớ.
Lâm Vô Trần đứng lặng.
Một cảm giác lạnh buốt lan trong tim hắn.
Tạ Vô Sinh quay lại nhìn hắn.
Giọng cậu rất nhỏ.
“Đó là kết cục của phần lớn Dị Bản.”
“Ngươi vẫn muốn bước tiếp con đường này sao?”
Gió chiều thổi qua thị trấn.
Mang theo bụi và mùi khói bếp.
Lâm Vô Trần nhìn khoảng không nơi nam nhân vừa biến mất.
Rất lâu sau, hắn nói:
“Ta không thể dừng lại.”
Tạ Vô Sinh nhìn hắn.
Lần đầu tiên, ánh mắt cậu xuất hiện một tia sáng rất yếu.
“Vậy… ta sẽ đi cùng ngươi.”
Ở phía xa, trong tầng sâu của Thời Mạch,
một ý chí lạnh lẽo lặng lẽ quan sát.
Quan Sát Giả.
Không can thiệp.
Chỉ ghi nhận.
Và trong Mệnh Văn, một dòng chữ mới chậm rãi xuất hiện:
“Hai Dị Thể đã gặp nhau.”
