Đêm buông xuống Thanh Vân Sơn rất nhanh.
Sương mỏng từ thung lũng bò lên như những linh hồn lang thang, len qua từng mái nhà tranh của khu tạp dịch.
Lâm Vô Trần ngồi một mình sau kho củi.
Lưng dựa vào bức tường đất lạnh.
Ánh trăng vỡ vụn qua tán cây, rơi thành từng mảnh bạc trên mặt hắn.
Hắn đang thở rất chậm.
Không phải vì mệt.
Mà vì hắn sợ.
Trong thức hải, quyển kinh Đạo Tàng đang lặng lẽ lơ lửng.
Nó không phát sáng.
Không phát ra âm thanh.
Chỉ tồn tại như một khối bóng tối đang chờ bị đọc.
Lâm Vô Trần nhắm mắt.
Khoảnh khắc ý thức chạm vào quyển kinh…
ẦM.
Thế giới xung quanh biến mất.
Hắn đứng giữa hư không vô tận.
Không trời.
Không đất.
Không phương hướng.
Chỉ có Đạo Tàng.
Quyển kinh mở ra.
Trang thứ hai chậm rãi lật.
Nhưng…
Trang kinh ấy trống rỗng.
Không một chữ.
Không một ký hiệu.
Không một dấu vết.
“Đây là… đạo?”
Hắn thì thầm.
Một giọng nói vang lên trong hư không.
Không rõ nam hay nữ.
Không già cũng không trẻ.
“Đạo không thể viết.”
Hắn giật mình.
“Vậy vì sao có Đạo Tàng?”
Giọng nói kia im lặng rất lâu.
Lâu đến mức hắn tưởng mình đã nghe nhầm.
Sau đó…
“Đạo Tàng không ghi đạo.”
“Đạo Tàng ghi sai lầm của đạo.”
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng hắn.
“Thiên đạo… cũng có sai sao?”
Hư không rung lên.
Trang kinh trống bỗng xuất hiện những vết nứt mờ.
Trong các vết nứt ấy…
Hắn nhìn thấy những hình ảnh rời rạc.
Một thế giới sụp đổ trong biển lửa.
Một chủng tộc bị xóa khỏi lịch sử.
Một thiếu niên đứng giữa trời sao, bị vô số sợi tơ xuyên qua tim.
Hình ảnh tan biến.
Lâm Vô Trần mở mắt.
Mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo.
Đêm vẫn tĩnh lặng.
Nhưng hắn biết…
Thế giới của hắn vừa thay đổi.
Một dòng chữ đỏ xuất hiện trong ý thức.
“Người đọc bắt đầu tiếp cận ký ức thiên đạo.”
Hắn siết chặt tay.
“Ta đang đọc… lịch sử của vũ trụ?”
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng gió lướt qua mái nhà tranh.
Đúng lúc đó.
Một cơn đau nhói bùng lên trong lồng ngực hắn.
ẦM.
Những sợi tơ trên cơ thể hắn rung động dữ dội.
Hắn cúi đầu.
Và lần đầu tiên…
Hắn nhìn thấy sợi tơ của chính mình.
Nó không phải màu sáng.
Không phải màu tối.
Nó là một sợi tơ đứt đoạn.
Những mảnh rời rạc trôi lơ lửng quanh thân thể hắn.
“Ta… không có vận mệnh?”
Một tiếng bước chân nhẹ vang lên phía sau.
“Không.”
Giọng nói thanh lãnh như nước suối mùa đông.
“Tệ hơn.”
Lâm Vô Trần quay lại.
Tô Thanh Nguyệt đứng dưới ánh trăng.
Y phục trắng lay động trong gió, khiến nàng giống một bóng hình không thuộc về trần thế.
Nàng nhìn hắn rất lâu.
Ánh mắt sâu đến mức hắn cảm thấy mình đang bị đọc từng suy nghĩ.
“Ngươi không phải người không có vận mệnh.”
Nàng nói.
“Ngươi là kẻ đứng ngoài vận mệnh.”
Không gian đột nhiên trở nên nặng nề.
“Thiên Mệnh Các từng ghi chép một truyền thuyết.”
Nàng tiếp tục.
“Có những sinh linh không nằm trong dòng nhân quả.”
“Những kẻ ấy…”
Nàng dừng lại.
“Thường mang đến tận thế.”
Lâm Vô Trần cười nhạt.
“Ngươi sợ ta sao?”
Tô Thanh Nguyệt lắc đầu.
“Ta sợ thứ sẽ xảy ra khi ngươi mạnh lên.”
Gió đêm thổi qua.
Mang theo hương nhựa thông và mùi đất ẩm.
“Ngươi vừa mở trang thứ hai của Đạo Tàng.”
Nàng nói.
Lâm Vô Trần khựng lại.
“Ngươi… nhìn thấy?”
“Không.”
Nàng đáp.
“Nhưng vận mệnh của thế giới vừa rung động.”
Hắn im lặng.
“Đạo Tàng không phải công pháp.”
Nàng nói.
“Nó là thứ từng khiến một nền văn minh biến mất.”
Lâm Vô Trần nhìn nàng.
“Ngươi biết gì về nó?”
Tô Thanh Nguyệt không trả lời ngay.
Nàng bước tới gần hơn.
Ánh trăng rơi trên gương mặt nàng, khiến đôi mắt ấy sáng lên như băng dưới trời đêm.
“Thanh Vân Tông giữ một bí mật.”
Nàng nói nhỏ.
“Đạo Tàng điện.”
Tim hắn khẽ siết lại.
“Ba trăm năm trước…”
Nàng tiếp tục.
“Thanh Vân Tông từng tham gia phong ấn một di tích cổ.”
“Trong di tích ấy…”
Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Có một trang Đạo Tàng.”
Không khí xung quanh như đông cứng.
“Ngươi tin ta sao?”
Nàng hỏi.
Lâm Vô Trần trầm mặc rất lâu.
Sau đó hắn nói:
“Ta không tin ai.”
Hắn dừng lại.
“Nhưng ta tin những sợi tơ.”
Tô Thanh Nguyệt khẽ nhíu mày.
“Ngươi thấy gì?”
Lâm Vô Trần nhìn nàng.
“Ngươi đang nói thật.”
Nàng hơi sững lại.
Một thoáng biểu cảm rất nhỏ thoáng qua trên gương mặt thanh lãnh.
“Nhưng…”
Hắn nói tiếp.
“Ngươi cũng đang che giấu điều gì đó.”
Im lặng.
Gió thổi mạnh hơn.
Tô Thanh Nguyệt quay đầu nhìn về phía đỉnh Thanh Vân Sơn.
“Ta không che giấu.”
Nàng nói.
“Ta chỉ chưa dám nói.”
Đúng lúc đó.
Tiếng chuông cảnh báo vang lên khắp tông môn.
ẦM!
Mặt đất rung chuyển.
Một luồng linh khí hỗn loạn bùng lên từ phía sau núi.
Tô Thanh Nguyệt biến sắc.
“Không thể nào…”
Lâm Vô Trần nhìn về phía nguồn dao động.
Trong mắt hắn…
Một sợi tơ đỏ khổng lồ đang bị xé toạc.
“Phong ấn…”
Tô Thanh Nguyệt thì thầm.
“…đang suy yếu.”
Đạo Tàng trong thức hải hắn rung lên dữ dội.
Trang kinh trống bắt đầu xuất hiện chữ.
“Người đọc tiếp cận di tích sẽ mở khóa ký ức cổ.”
Ngay sau đó.
Một dòng chữ khác hiện lên.
“Nguy cơ tử vong: 83%.”
Lâm Vô Trần khẽ cười.
“Chỉ 83% thôi sao…”
Tô Thanh Nguyệt nhìn hắn.
“Ngươi vẫn muốn đi?”
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Trong mắt hắn…
Những sợi tơ vận mệnh đang chằng chịt như mê cung.
“Ta không đi.”
Hắn nói.
Nàng thở nhẹ.
“Ta sẽ bị kéo tới.”
Khoảnh khắc ấy.
Một cơn gió lạnh quét qua Thanh Vân Sơn.
Xa xa trong bóng tối…
Một cánh cửa cổ xưa đang chậm rãi mở ra.
Và phía sau cánh cửa…
Một lịch sử đã bị thiên đạo chôn vùi…
Đang thức tỉnh.
