Con đường rời khỏi Huyết Lang Cốc chưa bao giờ dài đến thế. Khi bước chân vào thung lũng, Lục Vân chỉ mất nửa ngày, nhưng khi trở ra, mỗi mét đất đối với cậu đều là một cuộc chiến sinh tử mới.
Ánh mặt trời đã lên cao, chiếu rọi xuống sườn núi Thiên Kiếm vốn quanh năm phủ tuyết. Tuyết ở đây trắng tinh khôi, nhưng giờ đây nó bị xé toạc bởi một vệt màu thê lương. Lục Vân không còn sức để đi đại bộ, cậu dùng mảnh kiếm gãy – thứ phế liệu còn sót lại của thanh sắt phàm trần – cắm sâu xuống lớp tuyết đóng băng để làm điểm tựa. Cứ một bước chân bước tới, một vệt máu đỏ tươi lại từ ống quần rách nát thấm xuống, loang ra trên nền tuyết trắng như những đóa hoa bỉ ngạn nở rộ giữa mùa đông.
Mười bước. Chỉ đúng mười bước chân ngắn ngủi, đôi chân của đứa trẻ bảy tuổi lại run rẩy kịch liệt rồi khuỵu xuống.
Bịch!
Lục Vân đổ gục mặt xuống tuyết. Cái lạnh của băng giá không làm cậu tỉnh táo hơn, mà chỉ khiến những vết thương hở thêm đau nhói. Cậu nằm đó, hơi thở phả ra làn khói trắng mỏng manh, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt. Nhưng chỉ vài giây sau, bàn tay cháy xém lại run rẩy nắm chặt chuôi kiếm gãy, nghiến răng chống tay đứng dậy.
"Mười bước nữa..." – Cậu thầm nhủ trong cơn mê sảng.
Khi Lục Vân lết đến cửa thung lũng, bóng tối của đại ngàn lại bao phủ. Đây là lãnh địa của bầy Hắc Phong Lang đã bị cậu đẩy lùi đêm trước. Ngửi thấy mùi máu người nồng nặc và sự suy kiệt tột độ của "con mồi", bầy sói hàng chục con từ trong bụi rậm bắt đầu nhe nanh, từ từ khép vòng vây. Những đôi mắt xanh lè đầy tham lam khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy.
Con sói đầu đàn mới – một kẻ to lớn với vết sẹo dài trên mắt – gầm gừ định lao lên kết liễu kẻ xâm lăng.
Thế nhưng, ngay khi nó tiến lại gần trong khoảng cách năm trượng, Lục Vân đột ngột dừng lại. Cậu không quay đầu, nhưng từ cơ thể đẫm máu ấy, một luồng sát khí đặc quánh như thực thể bùng phát. Đó không phải là sát khí của linh lực, mà là sát khí của một kẻ vừa bước ra từ đống xác chết của linh thú cấp cao, là mùi vị của máu Xích Diễm Hỏa Mãng vẫn còn ám trên da thịt cậu.
Lục Vân khẽ ngước mắt lên. Đôi mắt cậu lúc này không còn vẻ ngây thơ của một đứa trẻ, mà lạnh lẽo và tàn nhẫn như một thanh kiếm vừa được tôi luyện qua địa ngục.
Gừ...
Con sói đầu đàn bỗng nhiên khựng lại. Bản năng của dã thú mách bảo nó rằng: Kẻ trước mặt không phải là "mồi", mà là một con quái vật đáng sợ hơn tất cả những gì chúng từng đối mặt. Mùi máu hỏa mãng nồng nặc trên người Lục Vân khiến dây thần kinh của lũ sói căng ra như sắp đứt. Chúng cảm nhận được hơi nóng tiềm tàng và sự điên cuồng trong ý chí của cậu.
Thay vì tấn công, bầy sói đồng loạt cụp đuôi, phát ra những tiếng rên rỉ sợ hãi rồi dạt sang hai bên, nhường ra một con đường nhỏ. Lục Vân không thèm nhìn chúng, cậu tiếp tục lết đi, thanh kiếm gãy kéo lê trên đá tạo thành tiếng động xoèn xoẹt ghê rợn trong đêm tối.
Đan điền của Lục Vân lúc này hoàn toàn trống rỗng, khô khốc như một mảnh đất nứt nẻ sau cơn hạn hán. Không còn một tia linh lực nào để sưởi ấm cơ thể, không còn một chút hỏa diễm nào để giảm bớt cơn đau. Thế nhưng, chính trong sự trống rỗng ấy, ý chí của cậu lại đạt đến một tầm cao mới.
Mỗi khi gục xuống, cậu lại nhìn thấy hình bóng của Sư tôn đang đứng trên đỉnh Tuyết Liên. Nàng vẫn thế, lạnh lùng và xa cách, nhưng cậu biết nàng đang đợi. Cậu không cho phép mình chết ở đây. Nếu chết ở đây, nhiệm vụ sẽ thất bại. Nếu chết ở đây, nàng sẽ lại cô độc một mình giữa mùa đông vĩnh cửu.
"Con... sẽ về..."
Cậu lại ngã. Lần này là bước thứ một trăm. Đầu gối cậu đã mài đến rỉ máu trên đá sắc. Lục Vân dùng răng cắn vào môi để cơn đau ngăn chặn sự hôn mê. Cậu không còn cảm thấy đôi chân của mình nữa, chúng chỉ còn là những khối thịt vô tri di chuyển theo mệnh lệnh của bộ não đang phát cháy vì cơn sốt.
Người qua đường – một vài thợ săn phàm trần ở chân núi – nhìn thấy bóng dáng ấy từ xa đều kinh hãi tránh né. Họ thấy một "huyết nhân" nhỏ bé, người đầy vết thương sâu thấy xương, mỗi mười bước lại ngã quỵ nhưng rồi lại bò dậy như một thây ma ngoan cường. Họ không biết đó là đệ tử thân truyền của Tông chủ Thiên Kiếm Tông, họ chỉ thấy một ý chí sinh tồn vượt xa giới hạn của nhân loại.
Dưới ánh trăng mờ ảo, vệt máu của Lục Vân kéo dài từ thung lũng chết chóc hướng thẳng về phía đỉnh núi mây mù bao phủ. Cậu đang bò về phía ánh sáng, bò về phía người duy nhất mà cậu coi là gia đình trong thế giới tu tiên tàn khốc này.
