Đêm nay tròn một năm kể từ ngày cậu bé làng quê Lục Vân bước chân lên phi chu theo chân tiên nhân về phía chân trời. Một năm – quãng thời gian đủ để một đứa trẻ lớn lên đôi chút về vóc dáng, nhưng đối với Lục Vân, đó là cả một hành trình lột xác từ xương tủy đến linh hồn.
Bầu trời trên đỉnh Tuyết Liên đêm nay tĩnh mịch đến lạ kỳ. Ánh trăng treo lơ lửng như một chiếc đĩa bạc khổng lồ, soi rõ từng bông tuyết li ti đang nhảy múa giữa không trung. Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy chỉ là màn dạo đầu cho một cơn địa chấn tâm linh sắp sửa bùng phát.
Bên trong hang động, Lục Vân ngồi bất động như một pho tượng cổ. Toàn thân cậu được bao phủ bởi một lớp sương mù màu đỏ thẫm, đặc quánh như máu nhưng lại tỏa ra hào quang rực rỡ. Cơn lốc linh khí trong đan điền đã xoay chuyển đến mức cực hạn, tạo ra những tiếng rít gào trầm đục như tiếng rồng ngâm từ dưới vực sâu. Mọi tích lũy từ những ngày ngồi dưới thác nước, mọi dược lực từ hàng trăm lọ đan dược thượng hạng, và cả những sự thông suốt về ý cảnh "Hỏa bảo vệ mầm sống" bấy lâu nay, tất cả đã cô đọng lại thành một điểm bộc phát duy nhất.
Oanh!
Một tiếng nổ chấn động linh hồn vang lên. Từ đỉnh hang động, một cột sáng màu đỏ thẫm kinh thiên động địa phóng thẳng lên trời xanh. Luồng ánh sáng ấy mạnh mẽ đến mức xé toạc màn đêm, xua tan toàn bộ mây mù bao quanh Thiên Kiếm Đỉnh trong bán kính mười dặm. Nhìn từ xa, đỉnh Tuyết Liên vốn quanh năm trắng xóa nay giống như một ngọn núi lửa khổng lồ vừa thức giấc, phun trào ngọn lửa linh thiêng lên tận chín tầng mây.
Tại các ngọn núi lân cận, các vị trưởng lão đang tĩnh tọa đồng loạt mở bừng mắt.
"Cái gì? Linh khí dao động mạnh mẽ thế này... là ai đang đột phá?"
"Hướng đó là đỉnh Tuyết Liên! Chẳng lẽ là đồ đệ của Tông chủ?"
"Không thể nào, nó chỉ là linh căn trung phẩm, nhập môn mới được một năm!"
Bên trong hang động, Lục Vân từ từ mở mắt. Trong đôi đồng tử đen láy của cậu, hai ngọn hỏa diễm nhỏ bé bùng lên, phản chiếu ánh lửa lập lòe như chứa đựng cả một biển lửa bên trong. Cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là một sự sảng khoái đến từng lỗ chân lông.
Cậu cảm nhận được luồng linh lực trong người đang nhảy vọt một cách điên cuồng:
Ngưng Khí tầng thứ nhất!
Chưa dừng lại ở đó, dòng dược lực dồi dào tích tụ suốt một năm qua như lũ lụt vỡ đê, tiếp tục đẩy mạnh khí thế của cậu lên cao:
Ngưng Khí tầng thứ hai!
Toàn bộ kinh mạch của Lục Vân mở rộng, linh lực hỏa hệ tinh thuần như ngọc lỏng lưu chuyển không ngừng, cuối cùng ổn định lại ở một cột mốc không tưởng:
Ngưng Khí tầng thứ ba!
Trong một đêm duy nhất, vượt qua ba tiểu cảnh giới. Đây là chuyện xưa nay hiếm thấy trong lịch sử Thiên Kiếm Tông, ngay cả với những thiên tài sở hữu Thiên Linh Căn. Lục Vân thở ra một ngụm trọc khí màu xám nhạt, cảm giác như mình có thể dùng một ngón tay nghiền nát tảng đá ngàn cân phía trước.
Xoẹt!
Một bóng trắng thoát tục xuất hiện ngay cửa động. Tuyết Nhược Vũ đứng đó, tà áo trắng bay lất phất trong luồng khí nóng còn sót lại. Nàng nhìn đứa bé sáu tuổi (nay đã trông cao hơn một chút) đang ngồi giữa trung tâm của cuộc chấn động, đôi mắt phượng tràn đầy vẻ kinh ngạc đến mức ngây dại.
Dù đã chuẩn bị tâm lý rằng đệ tử của mình rất khá, nhưng việc đột phá ba tầng trong một đêm thực sự đã nằm ngoài mọi quy luật tu hành mà nàng biết. Trong lòng nàng lúc này là một mớ hỗn độn giữa sự tự hào tột độ và một nỗi... bối rối khó tả.
Lục Vân thấy sư tôn xuất hiện, vội vàng đứng dậy, lễ phép cúi đầu: "Sư tôn! Đệ tử hình như đã... đột phá rồi."
Tuyết Nhược Vũ nhìn đệ tử, rồi lại nhìn đống tro tàn của linh khí xung quanh. Nàng cố gắng giữ khuôn mặt lạnh lùng như băng giá thường ngày, nhưng bàn tay trong ống tay áo khẽ run lên. Nàng bước lại gần, nhìn kỹ vào khí thế sắc bén của Lục Vân.
"Trời ạ, đồ đệ của mình rốt cuộc là quái vật phương nào vậy? Linh căn trung phẩm mà đột phá như uống nước lã thế này, sau này mình biết lấy gì mà dạy nó nữa?" — Tuyết Nhược Vũ thầm gào thét trong lòng, nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ thâm sâu khó lường.
Nàng chậm rãi đưa bàn tay thon dài, dịu dàng xoa đầu Lục Vân. Hơi ấm từ bàn tay nàng khiến cậu bé cảm thấy vô cùng bình yên. Tuyết Nhược Vũ hắng giọng, cố gắng dùng giọng điệu nghiêm túc nhất có thể:
"Lục Vân, làm tốt lắm. Nhưng... ngươi phải nhớ kỹ một điều." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu bé, "Tu tiên thực ra là một con đường vô cùng gian nan và khổ cực. Những gì ngươi thấy hôm nay chỉ là khởi đầu may mắn mà thôi. Không phải ai cũng có thể đột phá như ăn cơm thế này đâu, tuyệt đối không được sinh lòng kiêu ngạo."
Nàng phải nói dối. Nàng phải "dọa" đứa nhỏ này một chút để nó không khinh thường con đường tu tiên. Làm sao nàng có thể nói với nó rằng: "Đồ nhi à, tốc độ của ngươi đã vả vào mặt tất cả các thiên tài của giới tu tiên này rồi" được?
Lục Vân nghe vậy, khuôn mặt non nớt tràn đầy vẻ nghiêm túc, gật đầu thật mạnh: "Đệ tử ghi nhớ lời dạy của Sư tôn! Con biết con tư chất thấp kém, chắc chắn là do Sư tôn đã cho con quá nhiều đan dược tốt nên con mới gặp may như vậy. Con sẽ càng nỗ lực hơn nữa để không phụ lòng người!"
Nhìn vẻ mặt "ngây thơ và quyết tâm" của đồ đệ, Tuyết Nhược Vũ cảm thấy lòng mình đau nhói vì áy náy. Nàng thầm nghĩ: "Con mà tư chất thấp kém thì cả cái tông môn này là rác rưởi hết rồi sao?"
"Được rồi, đi nghỉ đi." Tuyết Nhược Vũ xoay người, để lại một bóng lưng lạnh lùng và uy nghiêm, nhưng ngay khi vừa khuất bóng Lục Vân, nàng lập tức tăng tốc độ, bay thẳng về điện Tông chủ.
Ngay khi vừa đóng cửa điện, vị Tông chủ Chí Tôn cao cao tại thượng liền đổ ập xuống ghế, ôm mặt lẩm bẩm: "Không được, không được rồi... Mình phải tìm công pháp cấp cao hơn. Với cái tốc độ này, chẳng mấy chốc nó sẽ đuổi kịp mình mất! Thành tiên sao khó đến vậy? Không phải với nó, mà là khó với người làm sư phụ như mình đây này!"
Đêm đó, cả Thiên Kiếm Tông mất ngủ. Họ không biết rằng, cột sáng đỏ thẫm kia không chỉ báo hiệu một thiên tài ra đời, mà còn là khởi đầu cho một huyền thoại sẽ đảo lộn cả giới tu tiên, và cũng là bắt đầu của một câu chuyện tình duyên sư đồ đầy trắc trở nhưng cũng không kém phần ngọt ngào sau này.
