Đỉnh Tuyết Liên quanh năm tuyết phủ trắng xóa, nhưng không khí lại vô cùng thanh sạch, linh khí nồng đậm đến mức hóa thành những làn sương mỏng lượn lờ quanh các kẽ lá. Giữa đỉnh núi là một gian nhà gỗ đơn sơ nhưng thoát tục, đây chính là nơi ở của Tuyết Nhược Vũ – vị Tông chủ trẻ tuổi của Thiên Kiếm Tông.
Sáng sớm hôm nay, Lục Vân đứng trước cửa phòng sư tôn, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ mong đợi. Cậu vừa mới rời khỏi vòng tay cha mẹ, trong lòng vẫn còn chút sợ hãi nhưng sự tò mò về thế giới tiên nhân đã lấn át tất cả. Cậu nghĩ rằng, sư tôn là một vị đại cao thủ, chắc chắn sẽ truyền thụ cho mình những thần thông hô phong hoán vũ, hoặc ít nhất cũng là ngồi thiền giảng giải đạo lý thâm sâu.
Nhưng sự thật lại khác xa so với trí tưởng tượng của một đứa trẻ sáu tuổi.
Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, Tuyết Nhược Vũ bước ra với vẻ mặt có chút... quầng thâm dưới mắt. Dường như đêm qua nàng đã thức trắng để suy nghĩ xem nên bắt đầu dạy đệ tử từ đâu. Nhìn thấy cậu bé nhỏ thốn đang đứng đó, nàng khẽ giật mình, đôi tay thon dài lúng túng giấu một cuốn sách có tựa đề "Làm thế nào để trở thành sư phụ tốt" vào sau lưng.
"Khụ... Lục Vân, ngươi đến rồi à?" Tuyết Nhược Vũ hắng giọng, cố lấy lại vẻ uy nghiêm của một vị Chí Tôn.
Nàng phẩy tay một cái, một chiếc túi nhỏ thêu chỉ vàng bay đến trước mặt Lục Vân. Tiếp đó là một quyển da dê cũ kỹ, bên trên đề bốn chữ đỏ rực như lửa: Hỏa Vân Kiếm Kinh.
"Đây là túi trữ vật, bên trong có một ít đan dược... ừm, khoảng vài trăm viên Linh Khí Đan và Hỏa Tâm Lộ thượng hạng. Còn đây là công pháp chủ chốt của kiếm tu hỏa hệ chúng ta. Ngươi... ngươi cứ tự cầm lấy mà xem đi."
Lục Vân ôm lấy chồng đồ vật cao gần bằng người mình, ngơ ngác hỏi: "Sư tôn, con phải làm gì với chúng ạ? Con chưa biết cách 'tu luyện' là gì cả."
Tuyết Nhược Vũ khựng lại. Đúng vậy, nàng từ nhỏ đã là thiên tài, sáu tuổi đã tự mình cảm nhận được linh khí, mười tuổi đã Trúc Cơ thành công, mọi thứ đối với nàng tự nhiên như hơi thở. Giờ đây nhìn một đứa trẻ chưa biết tí gì về kinh mạch, nàng bỗng thấy bế tắc hơn cả việc đối đầu với ma đạo Chí Tôn.
"Thì... thì cứ đọc sách thôi." Tuyết Nhược Vũ hơi nghiêng mặt đi, tránh ánh mắt ngây thơ của đồ đệ, giọng nói bắt đầu nhỏ dần: "Chỗ nào không hiểu thì... khoan hãy hỏi ta. Để ta về phòng... ừm... bế quan suy ngẫm một chút. Khi nào ta tìm được cách giải thích dễ hiểu nhất, ta sẽ gọi ngươi. Tạm thời ngươi cứ về hang động phía sau núi mà tự lực cánh sinh nhé."
Nói đoạn, nàng biến mất trong một luồng khói trắng, để lại Lục Vân đứng trơ trọi giữa sân với đống đan dược có giá trị bằng cả một tòa thành trì.
Lục Vân ôm đống bảo vật về hang động. Cậu ngồi bệt xuống sàn đá, lật quyển Hỏa Vân Kiếm Kinh ra. Nhưng hỡi ôi, bên trong toàn là những hình vẽ kinh mạch chằng chịt và những thuật ngữ như "dẫn khí nhập thể", "chu thiên vận hành", "hám thủ quy nguyên"... Một đứa trẻ sáu tuổi ở làng quê, cao nhất cũng chỉ biết đếm bò và nhận mặt chữ cơ bản, làm sao hiểu được những thứ này?
Cậu thử nuốt một viên đan dược. Ngay lập tức, một luồng nóng hổi bùng lên trong bụng khiến cậu đổ mồ hôi hột, cảm giác như có một con tiểu long đang chạy loạn trong người.
"Sư tôn bảo không hiểu thì khoan hãy hỏi người... nhưng con sắp nổ tung mất rồi!"
Lục Vân vốn thông minh, cậu chợt nhớ lại lúc đi ngang qua các ngọn núi khác, cậu thấy có rất nhiều vị tiên nhân già râu tóc trắng xóa đang ngồi dạy đồ đệ. Cậu nghĩ thầm: "Sư tôn của mình xinh đẹp thật đấy, nhưng hình như người... hơi bận. Hay là mình đi hỏi các trưởng lão xem sao?"
Thế là, cậu bé nhỏ thó lếch thếch xách theo quyển da dê, vừa đi vừa thở hồng hộc từ đỉnh Tuyết Liên leo xuống các phong khác.
Tại Vạn Kiếm Phong, Đại trưởng lão – một lão quái vật đã sống hơn năm trăm năm, tu vi thâm hậu bậc nhất tông môn – đang ngồi thưởng trà dưới gốc tùng già. Bỗng nhiên, lão thấy một cái "củ cải nhỏ" đỏ hỏn đang lấp ló sau tảng đá lớn.
"Đứa nhỏ nhà ai mà lại lạc đến đây?" Đại trưởng lão khẽ cười, vẫy tay một cái, một luồng gió nhẹ đưa Lục Vân đến trước mặt lão.
Lục Vân thấy vị lão tiên nhân này trông rất hiền từ, liền lễ phép cúi đầu chào theo kiểu người làng: "Con chào tiên nhân ạ. Con là đồ đệ của Tông chủ... nhưng con không biết đọc quyển sách này. Tiên nhân có thể chỉ cho con 'dẫn khí' là làm gì không ạ?"
Đại trưởng lão nhìn thấy quyển Hỏa Vân Kiếm Kinh trong tay cậu, rồi lại nhìn bộ dạng lếch thếch nhưng đôi mắt vô cùng thành khẩn kia, lão bỗng phá cười ha hả. Tiếng cười vang động cả một phương trời.
Lão đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Lục Vân, ánh mắt đầy vẻ yêu mến: "Đúng là đứa trẻ ngoan! Không biết thì đi hỏi, không giấu dốt, tâm tính này mới là căn bản nhất của người cầu đạo. Tông chủ chúng ta tuy là kỳ tài ngàn năm có một, nhưng nói đến việc dạy trẻ con... khụ khụ, quả thực là có chút 'đánh đố'."
Đại trưởng lão đặt chén trà xuống, ôn tồn bảo: "Lại đây, tiểu Vân. Để lão phu chỉ cho con. Dẫn khí không phải là cố sức ép buộc, mà là để cơ thể con trở thành một phần của ngọn lửa..."
Cứ thế, giữa không gian tĩnh lặng của Vạn Kiếm Phong, một già một trẻ ngồi đối diện nhau. Một vị trưởng lão đứng đầu vạn người lại kiên nhẫn giải thích từng thuật ngữ đơn giản nhất cho một đứa trẻ sáu tuổi.
Những ngày sau đó, hình ảnh cậu đồ đệ nhỏ của Tông chủ chạy khắp các phong để "xin học lỏm" đã trở thành một cảnh tượng quen thuộc tại Thiên Kiếm Tông. Các vị phong chủ và trưởng lão vốn dĩ rất nghiêm khắc, nhưng khi thấy Lục Vân lễ phép, hiếu học, lại mang theo hỏa linh căn tinh thuần, ai nấy đều hết lòng chỉ bảo. Người thì dạy cậu cách ngồi thiền, người thì dạy cậu cách phân biệt dược tính.
Họ không hề biết rằng, chính cái sự "bỏ rơi" đầy vụng về của Tuyết Nhược Vũ lại vô tình tạo cho Lục Vân một nền tảng kiến thức vô cùng rộng lớn từ nhiều phong khác nhau.
Trong khi đó, ở trên đỉnh Tuyết Liên, Tuyết Nhược Vũ đang vò đầu bứt tai trước một đống sách cổ: "Làm sao để giải thích cho một đứa trẻ hiểu về Đạo? Chết tiệt, sao tu tiên còn khó hơn cả việc giết Ma Tôn thế này!"
Nàng không hề hay biết, đồ đệ của nàng đã bắt đầu những bước chân đầu tiên trên con đường trở thành một "quái vật" thực thụ, bắt đầu từ sự hiếu học của một đứa trẻ ngoan.
