Cherreads

Chapter 4 - KỲ TRUYỆN: “HẦU VƯƠNG THIÊN KHỞI” Chap 4 PHẦN 1

 XII. Phản Công Thứ Hai của Thiên Đình – Ngọc Hoàng Triệu Tập "Thần Diệt Tộc"

Thiên Đình thất bại trong trận đầu tiên.

Nhưng nỗi nhục này không thể quên.

Một đêm mây tím cuộn thành vòng xoáy, Ngọc Hoàng triệu tập cuộc họp bí mật ở Điện Vô Thượng – nơi chỉ được mở khi Tam Giới gặp đại họa.

Trong điện không đèn, chỉ có ánh sáng xanh từ tường đá cổ run rẩy.

Ngọc Hoàng mở miệng, giọng khàn:

"Không phải vì ta sợ nó… mà vì luật trời bị nó bóp nát."

Một vị tiên quan run rẩy:

"Bệ hạ… chẳng lẽ ngài muốn…"

Ngọc Hoàng nhắm mắt:

"Triệu tập bọn họ."

Điện lạnh đi ngay lập tức.

"Thần Diệt Tộc" – kẻ mà ngay cả thần tiên cũng sợ

Không phải thiên binh.

Không phải thiên tướng.

Không phải chư tiên.

Mà là Thần Diệt Tộc – những sinh linh cổ xưa bị tạo ra với một mục đích duy nhất:

Tiêu diệt thần thánh nổi loạn.

Họ không thuộc Thiên, không thuộc Địa, không thuộc Nhân.

Họ là "dao mổ" của vũ trụ, được phong ấn từ thời hỗn mang.

Ngọc Hoàng nói:

"Hãy giải phong ấn Tam Đại Thần Diệt:

Kỳ La – kẻ cắt đứt linh hồn.

Thần Sô – kẻ nuốt chửng đạo hạnh.

Quỷ Hình – kẻ phá thân kim cương."

Nghe tên thôi, mấy vị tiên quan đã quỵ xuống.

Một người thì thầm:

"Chúng… từng tiêu diệt Long Thần Bắc Hải trong ba nén hương…"

Ngọc Hoàng lạnh giọng:

"Vậy mới đủ đánh một con khỉ."

Khi phong ấn mở ra

Ba cột ánh sáng đen bắn thẳng lên trời.

Trong mỗi cột là một hình dáng không rõ rệt:

Kỳ La – cơ thể như dây xích sống, chuyển động liên tục.

Thần Sô – không có mặt, chỉ có ba vòng xoáy khí trắng.

Quỷ Hình – giống bóng của một dãy núi, cao mấy trăm trượng.

Họ mở mắt:

"Chúng ta… được gọi lại?"

Ngọc Hoàng đứng thẳng:

"Giết kẻ tên Tôn Ngộ Không."

Ba Thần Diệt cùng hỏi:

"Đổi lại là gì?"

Ngọc Hoàng bước đến mép điện, nhìn xuống Tam Giới:

"Các ngươi được…

tự do."

Lời đó làm sét đánh nổ tung bầu trời.

Bóng đen kéo tới Hoa Quả Sơn

Trời tối không phải vì mây, mà vì Quỷ Hình che mất nửa bầu trời.

Mặt đất rung như có hàng trăm nghìn bước chân.

Tôn Ngộ Không đang cầm bổng, ngước lên.

"Ồ? Gửi nhiều thế này, thiên đình hết tự tin rồi à?"

Từ trong bóng đêm, Kỳ La lên tiếng, giọng như sắt kéo vào đá:

"Không. Chúng ta không phải thiên binh."

"Kẻ như ngươi… phải do chúng ta xử lý."

Thần Sô tiến lên, không có mặt nhưng giọng vang trong đầu từng con khỉ:

"Chúng ta đến để xóa bỏ một biến số của vũ trụ."

Đại Thánh chống bổng, cong môi:

"Biến số? Vậy ta càng phải sống dai."

Trận đánh mở màn – Hầu Vương bị áp chế lần đầu tiên

Kỳ La phóng tới, cơ thể hóa thành hàng trăm dây xích linh hồn quấn quanh thân Đại Thánh.

Da vàng kim của Hầu Vương lần đầu tiên… nứt ra một đường.

Đại Thánh gầm:

"Cái gì?!"

Thần Sô đưa tay lên:

Đạo hạnh quanh cơ thể Đại Thánh bị kéo ra thành từng sợi sáng.

Quỷ Hình giáng một quyền xuống biển, nước bắn lên cao thành mưa ngược.

Tôn Ngộ Không bị đánh xuống lòng biển sâu 7.000 trượng.

Quần hầu hoảng loạn.

Hoa Quả Sơn rung chuyển như sắp vỡ.

Nhị Lang Thần xuất hiện – huynh đệ nghĩa

Ánh sáng xanh xé trời.

Một tiếng còi dài của Thần Khuyển vang lên.

Nhị Lang Thần lao xuống giữa ba Thần Diệt, chắn trước mặt Đại Thánh.

Khi Đại Thánh trồi lên từ biển, hắn trố mắt:

"Ê, ngươi đến làm gì? Đánh ta chưa đủ à?"

Nhị Lang Thần ném đao xuống đất, khoanh tay:

"Không. Ta đến đánh cùng ngươi."

Đại Thánh nhướng mày:

"Hừm? Trời tự dưng mọc hoa à?"

Nhị Lang đáp:

"Ta đã hỏi lòng mình.

Ta không phục thiên đình dùng luật để đè người.

Và ta cũng không phục việc để một con khỉ đánh một mình."

Hắn chìa tay:

"Từ giờ trở đi—

Huynh đệ một trận sống chết, thế nào?"

Tôn Ngộ Không nhìn bàn tay ấy.

Hắn bật cười lớn:

"Hảo! Ta thích nhất cái kiểu thẳng ruột ngựa!"

Hai người đập tay.

Cả trời đất chấn động — như một khế ước được công nhận bởi trời.

Trận phản công – hai kẻ mạnh sánh vai

Kỳ La quấn tới.

Đại Thánh xoay bổng:

"Xích linh hồn hả? Để ta xem linh hồn nào dai hơn!"

Thần Sô định nuốt đạo hạnh.

Nhị Lang chém một nhát vỡ cả vòng xoáy khí:

"Đạo của ta, ngươi cũng muốn lấy? Điên."

Quỷ Hình tung quyền.

Cả hai cùng đỡ:

Đại Thánh: "Tới đây!"

Nhị Lang: "Đập thêm!"

Bầu trời nổ tung liên tục.

Biển đen như dầu bị họ xé làm đôi.

Hoàng hôn hôm đó nhuộm đỏ cả chân trời — không phải vì mặt trời, mà vì chiến ý của hai huynh đệ.

Trận chiến bước vào giai đoạn không còn phân biệt trời đất.

More Chapters